Rừng Sác là vùng đất sình lầy ngập mặn sông rạch chằng chịt, từ sông Soài Rạp vắt ngang qua quốc lộ 51, từ Nhà Bè theo sông Lòng Tàu đổ ra cửa biển Vũng Tàu, có diện tích hơn một nghìn cây số vuông với bạt ngàn các loài cây đước, chà là, bần, mắm quần tụ, phát triển thành rừng. Đây cũng là môi trường thích hợp cho loài cá sấu nước mặn dữ tợn, phàm ăn sinh sống.

Trong kháng chiến chống Mỹ, Trung đoàn 10 đặc công, đơn vị Anh hùng, đã chọn rừng Sác làm địa bàn hoạt động, khống chế toàn tuyến giao thông huyết mạch vận tải đường thuỷ, từ biển Vũng Tàu vào cảng Sài Gòn. Vượt qua muôn vàn gian khó, bám trụ trên sông nước, ở giữa sình lầy, bộ đội đặc công rừng Sác đã lập nên những chiến công vang dội, đánh cháy, bắn chìm hàng trăm tàu giặc các loại trên sông Lòng Tàu, nơi bến cảng; pháo kích kho xăng Nhà Bè, kho bom Thành Tuy Hạ, dinh Độc Lập, toà đại sứ Mỹ. Cuốn sách Một thời Rừng Sác (giải thưởng văn học Trịnh Hoài Đức, tỉnh Đồng Nai năm 2000) của đại tá Lê Bá Ước, nguyên trung đoàn trưởng Đoàn 10 đặc công Rừng Sác anh hùng dành hẳn một chương kể chuyện sấu dữ rừng Sác, trong đó gây ấn tượng hơn cả là câu chuyện chiến đấu với cá sấu của chiến sĩ Hoàng Dương Chương.

Chiến sĩ Chương nhận nhiệm vụ vượt sông Lòng Tàu trong đêm tới căn cứ Đội 2. Qua Cồn Bà, gặp địch phục kích, thoát khỏi lưới đạn của ổ biệt động Mỹ, anh đạp xuồng, lặn sâu, bơi về hướng Rạch Tràm thì bị cá sấu tấn công, hai bả vai anh ngập sâu trong hai hàm răng nhọn hoắt, ngực anh như dẹp lại bởi hai gọng kìm xiết chặt. Giữa lúc một sống hai chết, người chiến sĩ đặc công tự nhiên bình tĩnh hẳn lại. Vừa lúc bàn chân chạm đất, anh co lên lấy thế, bất thần dùng hết sức mình đạp thật mạnh xuống đất cho nổi người người lên. Con cá sấu sợ mất mồi, liền xốc một cái cho anh lọt sâu vào miệng nó. Trong khoảnh khắc đó, anh giật được cánh tay trái ra khỏi miệng cá, quờ tay túm được cái mắt lồi của nó, dùng hết sức của năm đầu ngón tay bấm sâu vào và giật mạnh. Bị đánh bất ngờ, cá sấu liền ngoạm lại và siết chặt hàm răng. Dù lồng ngực như sắp vỡ ra nhưng anh cũng đã giật được tay phải ra khỏi hàm cá sấu. Anh rút dao găm ở thắt lưng, dùng hết sức thọc mạnh vào mũi con quái vật. Đòn hiểm trời giáng đã giúp anh thoát khỏi miệng cá sấu. Anh lùi vội về phía bờ, tay lăm lăm con dao thủ thế. Dưới ánh trăng, nhìn rõ cái đuôi răng cưa to như tàu chuối của nó đang quẫy lấy đà hòng đớp mồi thêm lần nữa. Không chần chừ, anh rút lựu đạn ném xuống. Con cá sấu dữ tợn lãnh trọn trái lựu đạn và chìm bên bờ nước… Đêm ấy, đồng đội tìm được Chương khi anh đã kiệt sức. Họ dùng xuồng đưa anh về bệnh xá Trung đoàn bên sông Thị Vải. Mãi bốn tháng sau, Chương mới ra viện với nhiều vết sẹo kéo dài trên thân thể.

Đã trên ba thập kỷ qua, chiến khu Rừng Sác thời chiến tranh nay đã thành vùng du lịch sinh thái huyện Cần Giờ, thành phố Hồ Chí Minh. Về đây, du khách có dịp đi xuồng vào thăm khu di tích đại bản doanh của Trung đoàn 10 bộ đội đặc công Rừng Sác đã được phục dựng, bảo tồn. Từ cụm tượng đài trung tâm ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC đi ra phía đìa hố bom, nhìn xuống đầm, du khách sẽ thấy một khóm tượng được thả nổi trong làn nước thẳm xanh như đang dậy sóng: người chiến sĩ đặc công nước mình trần giữa hai hàm răng cá sấu. Anh ra đòn “trời giáng”, thọc lưỡi dao găm sáng loáng vào mắt con quái vật, máu chảy đỏ lòm. Đó là hình tượng “dũng sĩ diệt cá sấu” Hoàng Dương Chương trong trận chiến trên sông Lòng Tàu, tháng 5 năm 1966.

Tác giả: Phạm Trọng Thanh

Comments

comments